Không Hoa, Tang Mạch

26 Th7

creditgg

Tác phầm đầu tiên của Hỉ mình đọc là Này những phong hoa tuyết nguyệt, sau đó thì mình đọc lại vài lần nữa, không phải vì không hiểu mà vì quá thích, tự hỏi bản thân tại sao có người viết hay đến thế? Từ đó mình mê Hỉ và đọc tất cả những tác phẩm của Hỉ. J Nhưng bài này mình lại nói về Diễm Quỷ. J

Mình sẽ nói về Không Hoa trước vì mình đoán anh ấy là công mà rất nhiều người chán ghét. Thì tất nhiên ai cũng có cảm nhận riêng nhưng khi đọc Diễm Quỷ cái người mình hỏi tại sao lại chính là Tang Mạch. Mọi người cứ xót xa cho tấm chân tâm của Tang Mạch thì ai xót cho tấm chân tâm của Không Hoa. Mấy trăm năm trước, khi mà Tang Mạch còn lại một tâm phúc của Không Hoa, đã vì Không Hoa làm rất nhiều chuyện hại người, nhiều đến mức mấy trăm năm sau vẫn cứ khư khư không đầu thai mà mang thân đi trả nợ, món nợ đó là Không Hoa nợ là hay Tang Mạch nợ. Đến đây thì mình lại muốn hỏi, tại sao Tang Mạch không thử quên đi một lần, mà dây dưa mãi không dứt. Nhưng thử một lần nhìn lại mấy trăm năm trước, tình cảm của Không Hoa đối với Tắc Hân thì sao? Đó cũng là tình mà? Tang Mạch yêu thì cho là đúng còn Không Hoa yêu lại là sai sao? Chỉ là ai cũng cố cắm đầu vào mối tình khờ, mà biết rõ đáp án chẳng bao giờ là mình. Rồi cũng thời điểm đó, cái chén rượu kia là Tang Mạch cố tình uống, Không Hoa chưa bao giờ ép. Mọi thứ Tang Mạch làm Không Hoa đều chưa từng ép, chỉ là vì một chữ tình mà mang cả thân tội nghiệt, vậy tình yêu là của chính mình thì trách khứ ai, oán hận sao người ta không yêu mình ư? Nỗi hận đó ai chấp nhận chứ? Nếu thời điểm đó, Không Hoa đến được với Tắc Hân theo một cách nào đó thì sao? Tang Mạch cũng sẽ tiếp tục ôm hận rồi trả thù sao? Tang Mạch vốn không dễ ức hiếp chút nào? Nhưng Không Hoa đã rung động thực sự rung động.

Rồi đến thời khắc gặp lại, Không Hoa cao cao tại thượng đâu còn nhớ cái quá khứ yêu thương mê muội từ thời xa lắc nào đó nữa? Lỗi của anh ấy là tìm HìnhThiên, lỗi của anh ấy là bất chấp thủ đoạn tìm Hình Thiên ư? Vì muốn đạt mục đích nên tìm đến Tang Mạch, không sai. Nhưng thứ cuối cùng còn lại là gì, không phải tình cảm hay sao? Chính Tang Mạch đã một lần nữa oán hận không thể mở lòng mà lừa gạt. Vốn không nhớ, Tang Mạch đưa Không Hoa qua từng mảnh vụn kí ức, sắp xếp một cách hoàn hảo để đổi lấy sự hối hận một đời của Không Hoa. Hối hận gì ở đây? Hối hận vì sao mấy trăm năm trước không yêu Tang Mạch sớm hơn, hay hiện tại không nhận ra Tang Mạch sớm hơn, hay vân vân mây mây. Mình thấy Không Hoa ngốc, anh đi một vòng lớn tưởng mình giỏi giang thật ra lại lòng vòng trong chính sự sắp đặt của Tang Mạch. Sự hối hận nó đau đớn hơn cả cái chết. Ai cũng hiểu điều đó nhưng ai thử cảm nhận cho anh đâu.

Vẫn một suy nghĩ ban đầu, Tang Mạch không phải là người dễ ức hiếp. Anh chọn cái chết để cho Không Hoa sống, nhưng sống không bằng chết, sống trong ân hận, ray rứt, đau thương. Kiểu như khiến người ta yêu mình rồi bảo là, tôi chả yêu anh đâu? Tang Mạch là kiểu dám yêu dám hận, là một hình tượng đẹp trong các nhân vật của Hỉ, nhưng mấu chốt của mọi vấn đề chính là Mạch Mạch có trí nhớ tốt quá!

Lảm nhảm mãi từ đầu đến giờ chỉ muốn nói, tình yêu không có lỗi, mình yêu người ta mà người ta không yêu mình cũng là lỗi của mình không liên quan đến ai, oán hận gì cho mệt mà lỡ oán hận rồi thì nên bỏ qua sớm một chút. Không phải Phật pháp dạy nên dung thứ lỗi lầm cho nhau sao? Và hơn cả, mình muốn nói không ai có lỗi cả nên đừng khư khư bảo Tang Mạch thật đáng thương Không Hoa thật đáng trách. Ai cũng có nỗi đau riêng, nên đứng ở các bên khác nhau để nhìn nhận vẫn đề.

Cuối cùng, mình muốn nói, Hỉ Hỉ là tuyệt nhất, cách lồng ghép bối cảnh, cách xây dựng hình tượng nhân vật đều rất hay. Đọc truyện của tỉ ấy có cảm giác như mỗi cành cây ngọn cỏ đều có tâm hồn. Ai cũng có nhưng mặt khác nhau, người ác xuất phát từ tâm tốt, người tốt vẫn mang nhiều u uất trong tâm hồn. Thiện ác đang xen như chính bản thân chúng ta. Tuy sáng lại tối, tối lại sáng. Đọc nhiều hiểu chân tâm hiểu nhiều điều không chỉ dùng mắt dùng tai mà cảm nhận được, phải dùng cả tâm can nữa. Yêu Hỉ Hỉ quá nhiều, mong tỉ ra nhiều tác phẩm hay hơn nữa J

P/s: Thật ra mình thích Hàng Ma Tháp của Tỉ nhất, thích Không Hoa nhất, thích Văn Thư nhất nên muốn viết gì đó bảo vệ chàng thôi <3.

Cảm ơn mọi người nếu đọc nó!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: